vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:

Lang thang bước đi về trên con phố cũ Hà Nội buổi cuối hoàng hôn, Linh thấy lòng mình nhẹ nhõm, thênh thang, mênh mông một nỗi buồn như ngày Huy chưa đến. Chỉ khác là ngày hôm nay cô mang thêm một vết thương lòng không bao giờ nhạt được của ngày chia tay.

***
Tối hôm ấy, sau khi đi làm về Linh phải qua nhà chị họ dự tiệc sinh nhật của cháu nên về muộn. Lúc Linh ra về cũng đã khuya, tầm khoảng 10 giờ đêm, lúc này trên đường cũng đã thưa người đi lại, nhưng chỗ Linh ở gần nhà chị họ nên cô không quá lo lắng. Linh chạy xe rẻ vào ngõ hẻm nhỏ sắp tới phòng trọ của mình, cô giật mình khi nhìn thấy một thanh niên đang ngồi dựa vào bờ tường cạnh cổng trọ của cô giống như mệt hay là bị gì đó. Linh hơi sợ nhưng cô cũng xuống xe lại gần xem sao, nhìn thấy trên áo người thanh niên có vết máu cô định hét lên. Bàn tay của người thanh niên đó nhanh chóng giữ miệng cô lại:

Và em sẽ lại trở về làm bạn với cô đơn!

- Đừng hét, xin hãy giúp tôi. Điện thoại của tôi bị hỏng rồi không gọi cho ai được.

Linh nhìn sang bên cạnh, chiếc điện thoại đã bị đập nát, cô hiểu ra đôi chút vấn đề, cô nói:

- Để tôi đưa anh đi gặp bác sỹ.

- Không, bây giờ thì không được, xin hãy đưa tôi về nhà cô, sau đó sẽ tính tiếp.

Linh không biết phải làm thế nào nhưng nhìn vết thương đang chảy máu của anh cô không thể đứng nhìn. Cô lặng lẽ đưa anh vào phòng trọ của mình, thật may lúc đó mọi người đều ở trong phòng nên không ai biết việc đó.

Anh hỏi xin cô ít bông băng vết thương, nhưng không được rồi vết thương của anh đang chảy máu, không cầm máu được. Linh không biết phải làm thế nào, cô lại cũng không phải là bác sỹ, cô rất sợ:

- Không được rồi tôi phải đưa anh đi gặp bác sỹ thôi, cứ như thế này anh sẽ chết mất.

- Không, không được... Anh ta vừa thở mệt nhọc, đau đớn vừa nói.

- Vậy tôi phải làm sao, vết thương của anh đang chảy máu.

Linh dường như rất hoang mang cô đứng nhìn anh khuôn mặt đầy lo lắng, nhận ra điều đó trên khuôn mặt Linh, cậu ta nhẹ nhàng:

- Cô đừng lo, tôi không dễ chết vậy đâu. Cô cho tôi mượn điện thoại được không? Và đây là chỗ nào vậy?

- Số 23, Nguyễn Biểu.

Cậu ta cầm điện thoại gọi cho ai đó bảo đến đón mình, 15 phút sau có người tới ngoài cổng gọi lại. Linh ra đón thấy hai người thanh niên khác vào đón anh ta, nhìn thấy bạn mình như vậy cả hai hốt hoảng:

- Cậu.. sao thế này, sao không gọi chúng tôi.

- Không sao, điện thoại mình hỏng rồi không gọi được. Thôi cảm ơn cô bé chúng tôi đi.

Đi ra đến cổng cậu ta quay lại:

- Chuyện đêm nay xin đừng cho ai biết.

Linh chỉ đứng im lặng gật đầu, chờ họ đi cô quay trở về phòng, thu dọn chỗ dính máu lúc nãy mà anh ta ngồi. Cô chợt nghĩ sao tự nhiên mình lại tốt bụng thế lỡ như đó là người xấu thì cô biết làm thế nào. Bất giác Linh chợt thấy rùng mình và rất sợ. Nhưng may thay họ đã đi khỏi phòng cô. Thu dọn lại phòng cô nhìn thấy một thứ gì đó, cô xem kỹ là chứng minh nhân dân của công an: Nguyễn Quốc Huy, sinh ngày 20 tháng 10 năm 1991. Nhìn lên tấm ảnh trên thẻ đúng là của người lúc nãy. Cô chợt giật mình, thì ra là cảnh sát. Nhưng mà cô chợt nghĩ, bây giờ sao trả lại cho anh ta đây? Linh cất cẩn thận vào túi và nghĩ có lẽ ngày mai cô sẽ mang đến đồn cảnh sát.

Trưa hôm sau, khi đã tan tầm giờ làm cô đến chỗ của công an tỉnh gặp một người đang gác cổng:

- Xin lỗi cho em hỏi ở đây có ai tên Nguyễn Quốc Huy không, em muốn gặp anh ấy có tý việc được không ạ?

- Xin lỗi chị nhưng chị với anh Huy đó là thế nào, nếu chị muốn gặp chị có thể gọi anh Huy ra.

Anh lính gác nhẹ nhàng đáp lại lời Linh. Cô không biết phải nói sao, cô chỉ lắc đầu:

- Dạ không, em không có số anh ấy. Thôi thì em nhặt được cái này mong các anh tìm trả lại giúp.

Linh đưa chiếc thẻ ngành về phía anh lính gác, từ tròn mắt ngạc nhiên đến bất ngờ. Anh lính gác nhìn Linh:

- Cảm ơn em, anh sẽ trả lại, em tên gì người ở đâu cho anh biết thông tin được không.

Linh lại lắc đầu và đi về:

- Dạ thôi, em chào anh.

Sau khi mang trả vật lại cho chủ cô dường như cũng quên đi chuyện đó. Rồi một hôm sau khi tan giờ làm cô vừa dắt xe ra tới cổng có tiếng chuông điện thoại reo:

- Alo, Linh phải không?

- Dạ vâng, xin lỗi nhưng cho hỏi ai đây ạ?

- Anh là người từng mang phiền phức tới cho em đây, em qua bên quán café "Điểm Hẹn" đối diện chỗ làm của em được không? Cho anh xin gặp em một lúc. Vậy nha, anh chờ.

- Dạ, nhưng.. tút.. tut..

Linh chưa kịp nói gì đầu dây bên đã tắt, cô thấy lo lắng vì không biết người nào mà lại biết cả số điện thoại và chỗ làm của cô. Đi qua quán cafe đối diện bên đường Linh vừa bước vào trong quán:

- Linh.. Qua đây đi.

Linh nhìn sang cô nhận ra đó là người đêm hôm đó cô đã đưa về phòng băng bó vết thương. Hôm nay anh khác hẳn, không giống vẻ mặt đau đớn, nhăn nhó mà cô nhìn thấy trước đó, anh cười rất hiền và ấm áp. Linh dường như có chút ngẩn ngơ.

- Em ngồi đi, chắc nhớ anh chứ. Em nhặt được chứng minh nhân dân của anh nên chắc không nói em cũng biết rồi. Còn đây là đồng nghiệp của anh, Phong.

- Chào em, chúng ta đã từng gặp nhau rồi. Phong cười.

- Chào hai anh.

Linh cúi đầu chào hai người rồi nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế đã được Huy kéo sẵn. Linh hơi bất ngờ vì không nghĩ Huy sẽ đến tìm cô như thế này, cô không biết nên nói gì vào lúc này:

- Sao hai anh biết em ở đây?

- Nghề của anh mà. Huy cười.

Huy và Phong nói chuyện nhẹ nhàng, vui vẻ khiến Linh cảm thấy bớt ngại ngùng và thoải mái hơn hẳn. Linh cũng chia sẽ về công việc cho hai người cùng nghe. Một cuộc nói chuyện mà trong suy nghĩ của Linh chưa bao giờ cô nghĩ đến, một sự bất ngờ đến trong trái tim cô.

Sau buổi gặp mặt hôm đó điều khiến Linh nhớ nhất chính là nụ cười ấm áp của Huy. Cô chưa từng nghĩ mình sẽ yêu ai vì cô cứ thấy bạn bè cô yêu không trọn vẹn, thấy đàn ông hay lừa dối nên cô cứ mãi chọn cuộc đời cô đơn đến bây giờ. Nhưng ngày hôm nay cô không nghĩ mình lại vấn vương nụ cười đó. Những ngày sau đó thỉnh thoảng là những tin nhắn của Huy. Cuối tuần rảnh rỗi Huy thường rủ cô đi dạo chơi. Huy cũng kể cho cô nghe về đôi chút công việc của mình, Linh cũng hiểu nhiều hơn về cuộc sống của anh. Ở bên anh càng lâu cô thấy Huy không giống như những người đàn ông mà bạn bè cô từng kể. Huy nhẹ nhàng, chu đáo, tốt bụng, rất gần gũi và biết quan tâm người khác. Anh cũng có chút khiếu hài hước nữa nên ở bên anh Linh luôn thấy thoải mái và vui vẻ. Vì công việc của Huy bận rộn nên thời gian gặp gỡ của hai người thường chỉ là ngày nghĩ cuối tuần. Nhưng cũng có những lần đang đi ăn, đi chơi, nhận điện thoại của cấp trên Huy lại phải vội vàng về trước. Nhưng Linh không bao giờ trách anh vì cô cũng hiểu công việc của anh là như vậy.

Linh biết sau những ngày tháng này cô nhận ra mình đã phản bội lại lời thề của bản thân và đã yêu anh. Có lẽ Huy cũng nhận ra tình cảm của Linh nhưng anh chưa bao giờ nói yêu cô.

Một buổi tối cuối tuần như thường lệ, Linh lại im lặng khi đi bên anh dọc theo con phố cổ. Nghe anh tâm sự và kể cho anh nghe những câu chuyện cô trải qua trong cuộc sống, công việc mỗi ngày. Huy cũng tâm sự nhiều về những khó khăn trong công việc của mình. Huy hỏi Linh:

- Em đã từng yêu ai chưa?

- Em rất ghét đàn ông vì chỉ thấy toàn người bội bạc nên không thể yêu ai được.

- Vậy bây giờ em cũng chưa yêu ai sao?

Linh muốn thú nhận với anh rằng mình đã yêu một người nhưng có điều gì đó từ lòng kiêu hãnh của cô lại níu giữ lại và cô chỉ im lặng nghe những tâm sự của Huy:

- Anh cũng đã yêu một người con gái, nhưng anh không biết phải làm thế nào, ngày mai của anh sẽ ra sao, anh cũng không biết liệu mình có mang lại hạnh phúc được cho người con gái đó hay không? Nên anh cũng do dự.

Nghe những gì Huy nói cô thấy lòng bất chợt nhói đau, vậy là Huy đã yêu người khác và tình cảm của cô cũng chỉ là của riêng cô mà thôi.

- Nếu anh đã yêu ai, em hy vọng anh sẽ đủ can đảm nói ra cho người ấy biết, biết đâu được cô ấy cũng yêu anh.

Linh động viên Huy, anh quay lại nhìn cô và cười. Huy lại cười bằng chính nụ cười đã giết chết trái tim cô để giờ đây đi bên anh cô chỉ là một người bạn. Nhưng cô ước, chỉ ước mỗi phút giây bên cạnh anh là mãi mãi dù đó là nhiều hay ít.

- Có lẽ sau khi kết thúc chuyên án này anh sẽ thổi lộ với người con gái ấy.

Nghe Huy nói vậy Linh gật đầu ủng hộ, tạm biệt anh ra về cô thầm chúc anh và người anh yêu sẽ hạnh phúc. Có lẽ cô cảm thấy điều hạnh phúc nhất trong đời mình là được gặp Huy, cô sẽ không hối hận vì đã dành tình cảm của mình cho một người như thế. Nhưng có một điều mà Linh không biết khi cô quay lưng đi vào trong cửa Huy vẫn đứng đó nhìn theo. Có lẽ anh lo sợ về ngày mai..

Ba ngày sau trôi qua, Linh không nhận được tin nhắn nào từ Huy nên cô rất buồn. Nhưng cô nghĩ có lẽ anh bận công việc nên không nhắn tin cho cô được. Buổi sáng ngày thứ tư, Phong đến phòng đón cô khiến cô rất ngạc nhiên:

- Hôm nay em xin nghỉ, đi với anh một lát được không?

Tuy có chút ngạc nhiên nhưng với Phong cô nghĩ không có chuyện gì lớn nên đã xin nghĩ và đi theo Phong. Phong chở cô đến một nơi rất đông người và hình như nhà đang có người mới mất. Cô nhìn thấy có nhiều cảnh sát đứng từ phía ngoài vào, theo Phong đi vào bên trong chợt cô thấy tim mình đập mạnh hơn, cảm giác bất an, lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt của cô.

Đứng giữa căn nhà, từng dòng chữ hiện ra trước mắt cô rất rõ ràng không thể là mờ ảo: "Lễ truy điệu đồng chí Nguyễn Quốc Huy". Bên dưới là di ảnh của anh với bộ quân phục khiến Linh sững sờ. Đôi chân cô không còn đứng vững đã khụyu xuống, nước mắt bắt đầu rơi, cô thấy mình như không còn thở được nữa. Mọi thứ sao nó lại như thế này? Cảm giác như đất trời sụp đổ, hai tai cô ù đi không còn nghe thấy người khác nói gì nữa. Phong đỡ cô dậy:

- Em có biết điều Huy mong muốn nhất là gì không? Là chuyên án này kết thúc cậu ấy sẽ có thể thổ lộ được với người con gái mình yêu. Là một trinh sát hình sự cậu ấy hiểu rõ những nguy hiểm luôn ở quanh mình. Chuyên án này lại liên quan đến tội phạm nguy hiểm nên cậu ấy đành phải giữ lời yêu lại không dám nói. Cậu ấy rất yêu em nhưng vì sợ nếu có điều gì sẽ khiến em đau khổ nên đã không nói. Nhưng không ngờ chuyên án đã kết thúc nhưng cậu ấy lại không thể trở về...

Lời Phong nói rõ ràng từng câu một, Linh không biết phải làm gì trong lúc này nữa, dù không muốn nhưng nước mắt cô cứ rơi thật nhiều...

Đã ba tháng kể từ ngày Huy hy sinh, Linh vẫn một mình lang thang trên con phố cổ. Cô nhớ về những kỷ niệm hạnh phúc ngày bên anh, biết phải làm sao bây giờ khi bên cuộc đời cô không còn anh nữa, cô không biết ai sẽ lại mang đến cho cô được những tiếng cười như ngày còn có anh.

Lạc lõng một mình giữa con phố chỉ làm Linh thêm nhớ, thêm đau và cô biết bây giờ cô sẽ lại trở về với những tháng ngày làm bạn với cô đơn, những ngày mà anh chưa đến...

Tim chẳng biết được đâu. Tôi đã có một điểm tựa khác, và hình như tôi vừa bước qua những chông chênh trong mùa hơi thở hóa thành sương sớm để tan vào vô định. Tôi vừa Tìm thấy điểm tựa trong một ánh nắng vàng.


Nắng vẫn thắp ánh vàng trong đáy mắt

***

1. Những tâm hồn đi lạc.

Tên trên facebook của chị là Tim, nhưng chị tên thật là Vân Anh.

Chị gọi tường facebook là nhà, "nhà của Tim". Dĩ nhiên cái tên ấy dễ khiến những người nhạy cảm nảy sinh chút băn khoăn dịu dàng về chị. Và họ sẽ tìm được lời đáp khi xem tấm hình đại diện chị đặt, tấm hình vẽ một trái tim trên bãi cát dài và rộng, bên trong trái tim ấy là tên của chị cùng với tên một người bạn mà sau này tôi được biết, đó là "tri kỉ" của chị. Bên trên tấm ảnh là dòng trạng thái: nơi này chứa đựng rất nhiều yêu thương và bình yên!

Tôi biết về chị, bởi vì cả hai cùng thích viết. Những người có chung sở thích thường sẽ có cái lý để quen nhau trong một vài hứng khởi ban đầu. Nhưng chỉ là "ban đầu thôi". Mà thực ra, ai gặp nhau lúc đầu cũng nhiều hoan hỉ.

Nhưng Tim của tôi đặc biệt.
Tôi với Tim biết nhau rõ ràng là tình cờ rồi. Nhưng không phải tình cờ nào cũng là cơ duyên! Thế gian này ngày càng ồn ã nhưng vẫn có lắm vu vơ. Cuộc sống gấp gấp dần, người ta ngày càng tất bật hơn nhưng chẳng tất bật nào làm tắt được mong muốn của tâm hồn: mong muốn đi lạc. Đi lạc để thấy nhau.

Và, trong một lần đi lạc, Tim đã nói với tôi:

- Đó là những chia sẻ thành thật của chị.

Giữa khoảng cách vời vợi, khung tin nhắn facebook vẽ ra cả ánh mắt Tim trong tôi. Ánh mắt khi kể những điều thành thật ấy không có chút nào buồn cả. Mà nó hiền hiền, nó nhỏ nhẹ. Nhỏ nhẹ một cách đằm thắm, ngay cả khi tôi còn ngợp trong xúc cảm người lạ. Tâm hồn tôi cũng đang đi lạc, Tim có biết?

Tim kể về chính bản thân chị cho tôi nghe. Rằng chị có đôi chân không thể đứng lên được. Nó không thể cử động. Rằng chị không được đến trường cho nên sở thích viết lách này cũng chỉ là cách chị thỏa mãn những xúc cảm chứ không thể "đạt tới trình độ như người ta".

Khi mới quen nhau, người ta sẽ mở lòng, một chút thôi.

Mở lòng một chút để sống là chính mình chứ không phải ai khác trong con mắt người lạ. Nhưng cái mở lòng như của Tim, ngay giây phút ấy tôi thấy mỏng manh quá. Đó là đêm. Là lúc tôi ngồi dưới đèn vàng, bên bàn phím, vừa viết vừa tán gẫu với bạn bè như một thói quen. Khi viết, tâm hồn tôi dễ đi lạc. Và tôi lạc giữa chút mong manh nào đó, tôi cảm nhận trực tiếp những nhỏ nhẹ của Tim.
Nắng vẫn thắp ánh vàng trong đáy mắt
Và, một cách tự nhiên, Tim cứ kể.

Tim kể cái buồn của ngày hôm qua:

- Những lúc đau buồn đến cùng cực và tưởng như không có hi vọng, chị chỉ có những con chữ làm bạn.

Có lẽ Tim cảm nhận được tôi đang nghe, nên chị Bảo:

- Để chị kể nhé.

Tôi không dám chen ngang vào những xúc cảm đó. Vì tôi biết cái bé nhỏ của mình, tôi biết rằng đôi khi người ta kể về cái yếu ớt của mình chỉ để kể thôi, không phải để người khác thương, cũng không chắc người ta đang yếu đuối.

Tôi bảo:

- Em mong là những điều chị nói không khiến chị buồn.

Tôi không muốn nói chuyện đạo đức. Không muốn sến sẩm trước những thứ xa lạ. Nhưng sự thật, trong một lúc, chị chẳng xa lạ với tôi nữa và rõ ràng tôi thấy đôi điều cảm thông nảy nở trong trái tim mình. Thứ cảm thông không thương hại, thứ cảm thông - đồng cảm và vững tin lắm.

Tôi muốn nói một câu, nhưng nghẹn lại: Chị này, dù chân chị không thể đứng lên, thì em thấy cuộc sống đối với chị vẫn rất tươi đẹp, khi mà trong đáy mắt chị, nắng chiều vẫn vàng, chút ồn ã của biển vẫn gọi cái lao xao lẻ loi.

Tôi nghẹn lại. Vì lời nói là nguồn gốc của hoài nghi.

Tôi im lặng để mà nghe tia nắng lao xao trong đáy mắt chị rớt vào trong tim mình để biết rằng chị thật đẹp. Cái đẹp không ở khuôn mặt hay cơ thể. Tôi nghĩ tới chuyện, chị có một tâm hồn biết viết những xúc cảm thành thơ. Nhờ chị mà tôi biết được những câu thơ có ý nghĩa với cuộc sống này nhiều như thế. Những câu thơ tự nhiên như là hơi thở:

"Cô gái à ! Hãy mạnh mẽ lên em.

Người ta có thể, vẽ vào trái tim em,

nhiều vết thương chằng chéo.

Xong rồi bỏ đi, không lần ngoảnh lại.

Chẳng việc gì em phải hành hạ bản thân

Em cứ buồn trong chốc lát rồi quên.

Hãy nắm bàn tay xứng đáng, cần em nắm

Hãy mỉm đôi môi xinh xắn khẽ cười.

Với một người cho em một điểm tựa.

Chuyện ngày xưa em không cần phải hứa...."

- Mạnh mẽ lên em, Tim -

Tôi phải đi lạc, để cảm nhận được Tim. Những câu thơ ấy chính là những ồn ào dịu dàng của Tim đó. Tim biết can đảm trước nỗi buồn để mở lòng mà cảm nhận tình yêu. Tim biết nhủ lòng "hãy mạnh mẽ". Tim mang một chút kiêu hãnh dịu dàng.

Có lẽ tôi đi lạc thật. Hoặc có thể những lẻ loi của đêm khiến cho tôi nhạy cảm trước Tim. Tôi chẳng thích kể chuyện tình cảm như là một câu chuyện đạo đức đại loại như: người ta phải thương nhau hay gì gì đó. Thương nhau là phải thương từ trong hơi thở, trong những thành thật chứ đâu phải trong ý chí. Mà đặc biệt lại là thứ ý chí của thoáng vội. Tôi biết, những lời Tim nói là hơi thở. Tôi hiểu, những cảm nhận của mình cũng là tiếng con tim khẽ lay mình. Cả hai chúng tôi cảm nhận được.

Tôi chỉ biết, trong một lúc Tim bỗng thật gần.

Và đêm đó, tôi chẳng ngủ được. Tôi nghĩ về Tim, tôi thương Tim. Bởi vì tâm hồn tôi đi lạc.....

Thế gian có cần không những tâm hồn đi lạc?

***

2. Định vị niềm thương.

Tôi gọi nó là Cơn gió lạ. Những cảm xúc của tôi đó. Lạ vì tôi chẳng giải thích được, chẳng định vị được. Những cảm xúc đối với Tim.

- Nhóc của chị đáng yêu như quả đất!

Nếu câu nói đó là từ người khác, chắc gì tôi đã có cảm xúc gì, nhưng đó là Tim. Nó ngọt ngào. Chẳng có gì công phá tâm hồn ghê gớm bằng một lời ngọt ngào rơi đúng vào khoảnh khắc tâm hồn lạc lõng.Tim còn cho tôi cái hạnh phúc khi cảm nhận được chút ấm áp nơi mình. Tim đan xen những nhỏ nhẹ của đôi mắt, cái ôn tồn của con tim vào khoảnh khắc tôi đang chấp chới ở tuổi đôi mươi, cố chạm vào cái lý tưởng của mình. Là vài câu dịu dàng:

- Nhóc của chị bao giờ cũng ấm áp như thế.

- Chị luôn ở đây này.

Cơn gió lạ. Ấy là khi muôn vàn ồn ào ập vào tim ta những xúc cảm chẳng thể định vị. Tọa độ nào cho tôi và Tim. Có tọa độ không, khi tâm hồn đi lạc, khi chúng tôi không biết nhiều về nhau – hoặc chỉ biết qua những lời kể. Tôi lao xao tự hỏi:

- Chúng ta có biết gì về nhau không?

Rồi tôi tự trả lời bằng cách đặt thêm một câu hỏi nữa: những người suốt ngày chạm mặt, có biết về nhau không...

Trước một làn gió Tim mang đến, nơi chốn sâu kín nhất trong tâm hồn tôi lại rộn ràng lên muôn vàn nghịch lý của tình cảm: những người gặp nhau hằng ngày đôi khi chẳng hiểu gì về nhau đâu. Những tâm hồn đi lạc để chạm nhau đôi khi lại biết nhau rõ lắm. Đời là như thế đấy! Và như thế, không biết là nên vui hay nên buồn.

Con người ai cũng nghĩ mình tỉnh lắm trong khi đời thực chất chỉ là một cơn say dài. Người ta cứ đi thiết lập thêm những mối quan hệ, để rồi chán ngán khi vừa chạm ngõ hồn nhau, để rồi lại nhẫn nhịn nhau mà sống, câu nói "yêu nhau lắm, cắn nhau đau" chẳng phải mắc cười lắm sao. Và, sau mỗi cái cười luôn luôn là một niềm chua xót... Tại sao tôi không gặp Tim sớm hơn, để nhận ra việc đi lạc thực chất là cách tốt nhất để tìm đường. Để tôi bâng quơ sớm hơn với câu hỏi: tại sao mà tôi cứ phải buồn nhiều, tại sao nỗi buồn đẹp thế. À, trái tim cần những niềm thương, để mà rung cảm, để mà thổn thức. Và nỗi buồn đẹp. Và gặp nhau là thấy nhau trong những sâu kín của lòng mình kìa. Tôi không định vị được Tim, nhưng tôi có thể đoán được tọa độ của chị, ngay khoảng thời gian này: chị ở đâu đó rất gần vị trí chính giữa nơi trái tim tôi, mà không phải là yêu. Tôi với Tim là thương. Cơn gió Tim gửi thổi vào tôi những ồn ào của niềm thương vô hạn chẳng thể xuất hiện nơi những người con gái bình thường khác.

Không biết từ bao giờ, tôi thương Tim nhiều thế.

Tôi sợ nhất là những lúc Tim buồn. Lòng tôi nghẹn lại với nỗi nghẹn ngào của Tim, khi tôi thấy trên dòng thời gian của Tim xuất hiện một trạng thái:

"Này trái tim, đừng buồn vì một người dưng, khi họ nói một lời dưng với mình. Đó là điều đương nhiên thôi mà, hà cớ gì thấy chênh vênh hụt hẫng."

Và lúc này, cái lạ lẫm trong làn gió của hai chị em tôi bỗng trở lên hiền hậu biết bao. Tôi không biết nơi Tim là những cảm xúc gì, chỉ biết trong những cảm xúc ấy có thể sẽ chứa cả nỗi buồn. Và tôi lo nỗi buồn của Tim, dù có thể điều ấy là không cần đôi với Tim.

Đọc dòng trạng thái ấy, tôi không có cớ gì mà gọi điện cho Tim. Vì việc gọi điện, hỏi han là buồn cười quá. Người ta có thể sống với nhau bằng tình cảm vô hạn nhưng chớ thể hiện vô hạn, vì điều ấy đôi khi vô vị và nhạt nhẽo lắm.

Và tôi ôm trong lòng. Bởi vì tôi cũng nhạy cảm như Tim.

Này, Tim. Liệu lúc nói điều ấy, Tim có nhìn xuống đôi chân? Tim ơi, khi Tim nhủ lòng đừng chênh vênh hụt hẫng, có phải chính là lúc lòng Tim chênh vênh hụt hẫng? Mà tôi không muốn nói với Tim về những nỗi buồn. Tôi tin Tim có niềm kiêu hãnh.

Là hoa thì phải có niềm kiêu hãnh, Tim à. Chưa bao giờ tôi thấy lòng kiêu hãnh lại mỏng manh như thế. Tôi muốn đan ngón tay vào những ngón tay của Tim, để nâng niu nó, phải hết sức nhẹ nhàng...

3. Điểm tựa...

Và tôi cứ thương Tim mãi.

Hai mốt tuổi, chân tôi đi qua một vài nỗi đau, đôi mắt tôi thấy một vài điều chấp chới. Trong hơi thở cuộn thành sương sớm, tôi thấy được những vô định đang tan vào không gian – nhưng chân thực của tôi. Ừ, con trai tuổi hai mốt thì hướng đời chấp chới. Mà tôi lại còn thích đơn lẻ, thành ra tôi cứ cô đơn mãi. Có một vài người đến, những cũng chỉ để biến thành nỗi đau trong tôi. Thanh, cô ấy là nỗi đau sâu sắc nhất mà tôi từng có được. Thật buồn là cho tới bây giờ, những miên man thi thoảng vẫn dắt díu hình bóng Thanh về để làm hoài niệm. Cái thứ hoài niệm ma mị, đắm đuối.

Những xúc cảm về Tim thật buồn cười là lại biết lôi kéo hình bóng Thanh về. Để tôi xòe bàn tay đang nắm lấy một thứ ấm áp nhỏ bé đang hòa vào những mênh mang tim mình đem soi vào không gian cuối đông lạnh lẽo vời cái cũ kĩ như cách xa cả thế kỉ.

Những ngày cô đơn đã qua, tôi cứ lấy bóng dáng Thanh làm nơi trở về của nỗi nhớ. Tôi không muốn hẹn hò với cô đơn. Tôi sợ cái cảm giác đó và sợ luôn cả việc yêu một người. Tôi từng ấp ôm nỗi nhớ về Thanh mãi, nỗi nhớ trên con đường thênh thênh tôi đến giảng đường, nỗi nhớ trong nhập nhoạng vàng – trắng khi chiều đổ bóng. Và những đêm tôi thức. Tôi cứ giữ lấy Thanh làm điểm tựa cho mình. Hình như, khi niềm tin thi nhau đi lạc, người ta sẽ vời một điều sâu đậm nhất đã từng diễn ra trong quá khứ để mà bấu víu. Để mà nhủ lòng:

- Thực ra mình cũng đã trải qua những tháng ngày thật vui đấy thôi. Khi chuyện vui thành kỉ niệm, nó sẽ là nơi đọng lại của những hạnh phúc.

Hạnh phúc về Thanh, từ ngày cô ấy tặng tôi một lạnh lùng vô nghĩa, nó đã đổi sang màu xám ngắt của niềm buồn rồi còn đâu. Thế mà tôi vẫn giữ. Tuổi hai mốt, những chấp chới và cô đơn cứ hay làm người ta trở lên ngốc nghếch như thế đấy.

Thanh của ngày xa cách là nỗi buồn. Chẳng có tình yêu nào vĩnh cửu, chỉ có khoảnh khắc vĩnh cửu của tình yêu. Vậy mà tôi lại cứ lấy những khoảnh khắc ra để bấu víu như cách người ta bấu víu một tình cảm.

- Sẽ mãi là như thế!

Tim nói như vậy, khi tôi bảo với Tim rằng, cứ mỗi ngày niềm thương của tôi dành cho Tim lại nhiều thêm.

Thật sự thì câu nói đó khiến tôi ấm áp. Tôi ấm áp ngay từ trong một nỗi sợ: tôi sợ Tim buồn. Tôi ấm áp từ những động viên nhỏ nhẹ của Tim. Cái cảm giác khi mình lang thang để cố tìm ra nơi trốn sâu thẳm trong mắt nhau và rồi nhận lại bằng một sự đồng điệu mới vui sướng biết dường nào. Và trở lại trong tôi là thứ nắng dịu dàng từ khoảng không Tim nhìn. Tôi kể cho Tim những mơ ước nơi mình, tôi thấy Tim cười:

- Chúng ta có những ước mơ giống nhau.

Tim chỉ nói một câu như thế, tôi biết là chị nghẹn ngào. Một vài lần chị bảo với tôi: chị chỉ tiếc một điều là mình không được đi học. Và Tim đang nghẹn ngào, tôi biết.

Nhưng chị vui với những ước mơ của tôi. Cái đó tôi cảm nhận được. Khi người ta nối nhau lại trong những nhịp dịu dàng của lòng cảm thông, người ta sẽ biết nghe nhịp tim nhau. Cũng đôi khi trong những cố gắng lắng nghe, ta thấy một thắc mắc lớn gợn lên...

Gần Tim, tôi càng thấy môi Tim hồng, tóc Tim dài và tâm hồn Tim không vết xước. Nhưng vẻ đẹp đó sao mà mong manh quá! Nhất là khi Tim bảo tôi:

- Chị sẽ độc thân, nhưng không cô đơn đâu nhóc à...

Có nhiều thứ tôi chẳng bao giờ muốn nói với Tim, chẳng muốn hỏi Tim nhiều. Thiệt thòi có thể khỏa lấp bằng niềm cảm thông trong đáy mắt nhưng còn những giới hạn, ta biết lấy gì để khỏa lấp?

Điều ấy làm tôi không vui, thậm chí là buồn. Nỗi buồn không ngốc nghếch của những ngày nắng ấm thắp giữa ánh nhìn.

Thế mà Tim lại có cách để cho tôi hết buồn.

Tim nói:

- Nhóc à, em ấm lắm!

Đó là lời nói qua tin nhắn, giữa vời vợi cách xa.

Tôi trả lời:

- Có những khi, ấm áp chẳng đủ được, Tim ạ.

- Không phải đâu.

Tim phủ nhận. Rồi Tim bảo tôi xòe bàn tay ra. Xòe tay để Tim đặt những ước mơ viết dở của mình vào trong đó. Trong một phút, tôi thấy lòng bàn tay mình ấm lên chút ấm áp nhỏ nhoi lạ kì, tôi đâu có nghĩ mọi thứ lại đơn giản thế...

Tim này, em sẽ giữ những ước mơ ấy. Từ này trong mỗi bước chân em đi trên con đường cả hai chị em cùng mơ ước này, trái tim em sẽ đập một nhịp chung. Nhịp chung đó là sự quyện hòa của chính trái tim em cùng với vật nhỏ chị đặt vào tay em mà em đã cất giấu.

Hóa ra hạnh phúc đơn giản như thế. Đâu đó trong tôi nhen lên những yên bình kì lạ.

Tự dưng, tôi muốn kể cho Tim về Thanh. Tôi kể, và Tim cười:

- Bảo à, có khi điểm tựa cũng là thứ cần lãng quên...

Tôi mỉm cười.

Tim chẳng biết được đâu. Tôi đã có một điểm tựa khác, và hình như tôi vừa bước qua những chông chênh trong mùa hơi thở hóa thành sương sớm để tan vào vô định. Tôi vừa Tìm thấy điểm tựa trong một ánh nắng vàng.

Ánh nắng vàng tôi nhìn thấy, nó vừa thắp trong đôi mắt Tim...

- Nguyên Bảo -

Chợt thấy trong lòng chẳng còn buồn, có chăng chỉ là một chút những cảm xúc mang tên hồi ức, vậy là anh và tôi dù muốn hay không vẫn là những mảnh ghép quá khứ, vẫn len lỏi theo dòng chảy của thời gian đi suốt cả hành trình dài.



***
Chuyện 10 năm trước
Những ngày tháng đó, tôi luôn giữ cho mình thói quen đến lớp thật sớm để sau đó lặng lẽ đứng bên chiếc lan can của tầng hai hướng mắt về phía cổng trưởng và chờ đợi. Tôi chờ một người, một khuôn mặt tưởng chừng như rất gần mà hóa ra xa đến vậy. Người con trai ấy là một hình ảnh đã khắc sâu vào những tháng năm khi tôi còn là một cô bé tuổi mới lớn. Đó cũng là lần đầu tôi biết rung động trước một người con trai, là lần đầu trái tim non nớt biết những cung bậc cảm xúc có thể khiến con người bay bổng và mê muội đến như vậy. Anh trong mắt tôi cũng như những cô bạn gái cùng trường là một hot boy chính hiệu, cái vẻ lãng tử và khuôn mặt cuốn hút đã khiến tôi gục ngã nhanh đến như nào. Chỉ cần tiếng trống trường báo hiệu tiết học kết thúc là lúc tôi âm thầm hướng ánh mắt mình tìm kiếm bóng dáng anh. Tôi luôn đứng một góc và nhìn về nơi tỏa ra thứ ánh sáng đó, anh cuốn hút tất cả chúng tôi, anh là niềm ao ước của hầu hết bọn con gái trong trường, những bức thư tỏ tình đối với anh chẳng là điều xa lạ nhưng dù tôi có thích anh nhiều đến bao nhiêu thì thứ tình cảm ấy luôn vùi sâu trong hai từ...im lặng.
WHEN YOU'RE GONE

9 năm trước


Tôi vẫn vậy, vẫn níu giữ mối tình đơn phương ấy và tất nhiên vẫn là trong im lặng. Nhưng tôi dù có đắm chìm trong cái thế giới của riêng mình thì những nỗi buồn vẫn len lỏi trong tôi mỗi khi đêm về. Hóa ra việc thích một người không đơn giản chỉ là cuồng nộ bản thân, không chỉ là bày tỏ cảm xúc mà nó là một quá trình giúp ta trưởng thành đến như vậy. Tôi từng khóc vì anh, từng hận mình sao lại vô tình đẩy mình vào thứ tình cảm ngốc xịt đến như vậy. Nhưng chuyện tình cảm ai biết được chữ ngờ, khi trái tim ẩm ương quá đỗi mạnh liệt để lấp đầy lý trí thì việc thích một người chẳng còn gì vướng bận. Và tôi đã thích anh rất nhiều, nhiều đến tưởng chừng như thứ tình cảm ấy có thể không bao giờ phai mờ và kết thúc. Nhưng...
7 năm trước
Tôi đã dần quên anh, chính xác là tôi không biết thứ tình cảm mà mình đã thề nguyền, đã tôn thờ lại có thể nhạt phai theo tháng năm đến vậy. Tất nhiên tôi chẳng phải là đứa dễ thay lòng đổi dạ, tôi thích anh nhưng là thứ tình cảm đơn phương chôn chặt hàng mấy năm trời. Tôi đã khóc vì những lần suy nghĩ về anh, tôi đã từng buồn đến nhường nào khi nghe tin anh đang thích một cô bạn gái nào đó. Và tôi đã học cách từ bỏ, tôi quyết đinh như vậy để cho mình hai chữ bình yên, để tôi có thể vơi bớt nỗi lòng. Tôi vẫn còn nhớ những tháng ngày ấy tôi đã dằn vặt bản thân đến nhường nào, để rồi khi vượt qua giới hạn ấy tôi mới tìm cho mình được khoảng trời thênh thang không chút phiền muộn. Và những hình ảnh của anh dần được thay thế bằng những nụ cười, những kỷ niệm không thể nào quên của thời học sinh đầy mơ ước.
6 năm trước
Tôi vô tình lướt qua anh...
Trong khoảnh khắc ấy tôi chợt giật mình, đã lâu đến vậy rồi ư??? Bây giờ trong tôi anh đã như bao con người khác, không còn một chút cảm xúc nào vướng bận, không chút rung động khi được gần bên cạnh anh vì tôi đã không còn thích anh nhiều đến thế. Tôi còn nhớ trái tim mình đập mạnh đến như nào khi lần đầu tiên anh nhìn tôi và mỉm cười. Vậy mà bây giờ, khi tôi bước qua anh trái tim tôi lại nhẹ tênh đến vậy, không còn một chút cảm xúc vương vấn nào, không còn những cái nhìn đầy mong chờ, không còn những cung bậc của trái tim đầy vội vã chỉ còn trong tôi hai chữ bình yên. Đó là lúc tôi nhận ra rằng, thứ tình cảm ấy cuối cùng đã đến hồi kết; tạm biệt tháng năm đầy mơ mộng, tạm biệt anh - mối tình đơn phương đầu tiên của tôi.
Chuyện của 4 năm trước
Bấy giờ, giới trẻ đã chẳng còn gì lạ lẫm với mạng xã hội, phải thừa nhận rằng mạng xã hội có thể làm con người sống ảo và mang lại quá nhiều điều bất ngờ đến như vậy. Tôi cũng chẳng thoát được xu hướng của giới trẻ, tuy nhiên khi tôi nhận ra rằng trong list danh sách bạn bè của mình tôi và anh đã trở thành bạn bè từ hồi nào thì cái não của tôi mới bắt đầu khai sáng trở lại. Một chuỗi các sự kiện kết nối lại với nhau, chẳng là hồi đầu mới tập tành dùng facebook tôi cũng như con gà mờ, cứ làm theo hướng dẫn rồi click chuột kết bạn hàng loạt. Đó cũng chính là lý do bây giờ trên tường nhà tôi hiện ra thông báo "Hôm nay là sinh nhật của Brethless, bạn có muốn chúc mừng sinh nhật Brethless không??"
Tôi đã suýt sặc nước khi nhìn thấy ảnh đại diện, dù ngày cả khi những hình ảnh đó tan vỡ thì tôi vẫn không tìm thấy lý do gì để quên được những mãnh vỡ ấy. Và tất nhiên tôi mới vô thức nhận ra rằng tôi và anh vẫn còn một sự liên kết thông qua mạng xã hội ảo. Lý trí vẫn thúc giục tôi đào bới cuộc sống của anh dù cho bao năm trôi qua tôi chẳng biết một thông tin gì về anh nữa. Rồi tôi chợt cười thầm một mình tụ hỏi hồi đó sao lại say mê khuôn mặt này, hồi đó sao lại ngốc nghếch làm bản thân mình đau vì một người con trai đến như vậy. Anh vẫn rất tốt, tuy rằng anh chẳng còn mang trên mình vẻ lãng tử và nét duyên ngầm được như xưa nhưng anh có một sự nghiệp sáng lạng, một trường đại học danh tiếng và hơn hết một cô người yêu xinh xắn, đáng yêu với những khoảnh khắc tình cảm lãng mạn đến không ngờ. Chợt thấy trong lòng chẳng còn buồn, có chăng chỉ là một chút những cảm xúc mang tên hồi ức, vậy là anh và tôi dù muốn hay không vẫn là những mảnh ghép quá khứ, vẫn len lỏi theo dòng chảy của thời gian đi suốt cả hành trình dài.
2 năm trước
Tôi ngấp nghé của cái thời kỳ lão làng, là đàn anh đàn chị trong trường đuổi đến nơi rồi mà vẫn bình chân như vại. Tôi vẫn vi vu cùng bạn bè đi khắp phố phường Hà Nội, vẫn hồn nhiên và chung thủy với cuộc sống của dân Fa chính hiệu thay vì cặp kè với một ai đó. Tất nhiên là tôi chẳng cô đơn vì chơi với một đám bạn Fa nguyên trạng thì tôi chẳng cần tìm lý do gì cho mình để tạo sự khác biệt. Nhưng từ hồi ấy đến bây giờ tôi chợt nhận ra rằng tôi chẳng còn thích một ai sâu đậm đến như vậy. Tôi tôn thờ chủ nghĩa độc thân, những ngày lễ thay vì ghen tỵ với đôi lứa, bọn tôi tụ tập và ăn uống, những ngày thường thay vì tay trong tay với người mình yêu tôi lại quàng vai bá cổ con bạn thân lượn lờ chợ ẩm thực, đi dạo quanh trường và kiếm một cốc trà đá vỉa hè chém gió giết thời gian. Cuộc sống của tôi cứ đều đều như thế cho tới ngày tôi đứng trước bục giảng bảo vệ khóa luận, rồi tươi cười cầm tấm bằng đại học để đám bạn chụp ảnh kỷ niệm và kết thúc bằng cái siết tay thật chặt như một minh chứng cho tình bạn đẹp đẽ suốt cả một hành trình không dài nhưng đáng để trân trọng.
6 tháng trước
Tôi ra trường bay nhảy thỏa thích sau những tháng ngày gò bó đến ngạt thở vì bài vở và lượng kiến thức quá dập khuôn của chương trình đại học. Xa bạn bè là điều tôi đã lường trước vậy nên tôi chẳng muốn mình đắm chìm trong cái quá khứ đã qua, tôi tự do tìm cho mình một hướng đi nhưng rồi... Tôi vẫn phải theo cái nghề mà tôi đã học, tôi không quá yêu thích nó nhưng cũng không ghét bỏ nó đơn giản là tôi thấy mình không tìm được hứng thú trong công việc mà thôi. Rồi một ngày tình cờ tôi lại thấy anh trên dòng thời gian của tôi, chỉ có điều những hình ảnh thường ngày được thay vào những bộ lễ phục và khuôn mặt anh rạng rỡ bên chiếc váy trắng tinh khôi của một cô gái khác. Tôi ngạc nhiên vì cuối cùng người con trai mà tôi đã từng rung động cuối cùng đã tìm được hạnh phúc cho đời mình. Tôi không like hay bình luận gì, mà tôi cũng chẳng tìm được cái lý do chính đáng gì để làm như vậy. Tôi cứ ngắm nhìn những hình ảnh của anh, đôi khi lại đọc comment của một ai đó để biết thêm chút ít thông tin rồi lại thoát ra ngoài đắm mình trong suy nghĩ. Tôi không còn nghĩ về anh nữa, tôi nghĩ về cuộc đời mình, nghĩ về chặng đường đã đi qua và mơ hồ tìm kiếm bóng hình của một ai đó...
...Hiện tại
Tôi vẫn đi làm bình thường, qua bao lần ghập gềnh lên xuống trong công việc cuối cùng tôi đã định hướng mình nên làm gì để những ngày ngồi cùng đống giấy tờ và cái máy tính bớt nhàm chán. Tuy rằng tôi vẫn không tìm được một niềm vui nào hơn nhưng chí ít tôi thấy mình vẫn vui vẻ trong từng giây phút. Tôi vẫn vi vu trên những chặng đường, dù có hơi xa vời nhưng có lẽ tôi cần bắt đầu một mối quan hệ tại thời điểm bây giờ. Dù sao tôi bắt đầu lại cảm nhận được những thay đổi trong chính con người mình, rồi một ngày tôi bắt gặp được một ánh mắt, một cái nhìn đầy khó hiểu và có thể một chút rung động sẽ lại bắt đầu./.
And make it Ok I miss You...

"Có những người cảm mến nhau vì ánh mắt, yêu thương nhau vì nụ cười, nhưng xa rời nhau... không vì lí do gì cả"...
***
La Place Café – 8:00 p.m
Vẫn là tầng 2 bàn số 4. Một nơi tuyệt vời như được sinh ra dành riêng cho những người yêu sự yên tĩnh.
Phố cổ Hà Nội, ẩm ướt trong những ngày phảng phất mưa bụi của tháng Ba. Từng nhánh dương xỉ mảnh mai từ từ mạnh mẽ vươn lên bám lấy những mảng tường xanhcủa thế kỉ trước. Nơi mà cửa sổ của vài ba căn nhà cấp bốn chỉ còn là những tấm gỗ xiêu vẹo được sửa chữa thô sơ khiến Hoàng chợt phì cười khi liên tưởng đến những bộ quần áo mẹ vá thuở còn nhõng nhẽo. Thật dễ để khiến con người ta đê mê chìm đắm trong hoài cổ. Có lẽ nó sẽ vẫn cứ thả hồn theo bụi của mưa và lãng phí ngày Chủ Nhật cuối tuần theo một cách bình lặng nhất, cho đến khiâm hưởng của một bài hát quen thuộc đột ngột vang lên: "Giọt mưa rơi, đưa em về xa xôi... Dịu dàng ghi dấu chiếc hôn đầu bối rối... Nụ cười chia đôi, ký ức xa vời. Chỉ còn trong tim anh... mà thôi". Tiếng hát quá đỗi thân quen lấn át mọi xúc cảm, thu hút tâm trí Hoàng và hoàn toàn chiếm lĩnh quyền điều khiển nó... Mờ mờ trong ảo tưởng, một khung cảnh từ thuở xa xưa thấp thoáng hiện về...


La Place café tọa lạc ngay trong lòng phố cổ Hà Nội. Một đôi học sinh đang đối diện nhau qua một chiếc bàn mây, phủ trên mặt là một tấm khăm mỏng màu vàng lợt, nổi bật lên dòng chữ màu men cánh gián - "Venice – The City of Love". Bầu không khí yên lặng bủa vây không gian,Hoàng tựa lưng vào ghế, chân vắt ngang đùi, mắt đảo xung quanh ngắm trời ngắm đất như chờ đợi một dấu hiệu nào đó. Còn Linh, con bé hí hoáy với mấy trò chơi điện tử trên chiếc Lumina màu xanh lá cây, thi thoảng liếc nhìn bạn trai thoáng chốc rồi cất tiếng thở dài.Người ngoài nhìn vào có khi lại tưởng chúng nó đang thi xem đứa nào im lặng lâu hơn thì được bao tiền nước ấy chứ. Xa xa phía ngõ Nhà Thờ Lớn, các quán ănđêm đã lên đèn, những âm thanh í ới réo nhau qua lại không ngớt: Giờ ăn khuya của người Hà Nội đến rồi! Mặc cho vậy, phía bên này, cái bàn mà Hoàng và Linh đang ngồi vẫn chỉ lặng như một tờ giấytrắng tinh mong chờ chàng họa sĩ nào đó tới, vẽ lên mình những đường nét của tình yêu học trò... Thực ra ko phải Hoàng ko biết mở đầu câu chuyện ra sao, mà nó sợ điều sẽ xảy đến sau khi nó nói với Linh những chấp chới bừa bộn trong lòng... Rồi với nét mặt ko mấy dễ chịu, Linh chủ động:
- Ê Mắt Thâm! Anh gọi em ra đây chỉ để ngắm mấy nóc nhà mái ngói đằng sau cái đường dây điện chằng chịt vậy á hả?
- Thì sao? Nó đẹp mà, theo một cách thân thuộc.
- Thật là cái đồ Nhạt Nhẽo. Biết thế em ở nhà cày game tiếp.
"Nhạt nhẽo! ", Hoàng chỉ biết nhoẻn miệng cười, một nụ cười mà chính bản thân cũng chẳng hiểu nổi sao nó lại làm vậy.
- Dở hơi, chẳng nói gì rồi tự nhiên cười như thằng ngáo ngơ. Em về bây h đấy.
Cố tỏ ra bình thản và tự nhiên nhất, Hoàng cất lên một câu chẳng liên quan gì đến thực tại:
- Em sẽ làm gì, nếu một ngày mình phải chia tay...?
- Hơ! Em tưởng hôm nay anh mặc kệ em độc thoại luôn mà... Ừm... Em sẽ gọi một cốc Cappucino thật to! À cả cái bánh gato to đùng ăn đến khi dạ dày nó tiêu hóa được nỗi buồn luôn!
- Vẫn cái tật tham ăn! Sợ trước khi tiêu hóa xong thì đã vào viện cấp cứu vì mắc nghẹn rồi.
Nói xong Hoàng gọi phục vụ mang đến những thứ mà Linh vừa yêu cầu. Một cốc Cappucino cỡ bự theo đúng tiêu chuẩn tham ăn của nàng, một chiếc bánh kem socola mang theo dòng chữ màu trắng được viết rất nắn nót bởi tay của chàng nghệ nhân lâu năm nào đó: "15-03-2014 - Rainy day". Đến khi tất cả đều ngay ngắn trình diễn trên bàn, Linh hiểu ra mọi chuyện, về dáng điệu ngập ngừng suốt buổi café của Hoàng, và vì sao Hoàng lại hẹn nó đi chơi vào một buổi chiều mưa gió ẩm ướt như thế. Tất cả đều đã được sắp đặt một cách hoàn hảo nhất.
Nó vẫn ngồi đó, im lặng nhìn Linh. Linh không khóc, chỉ ngồi yên bất động, tất nhiên là không giấu nổi khuôn mặt hãy còn sững sờ... Cả hai lại quay trở về khoảng thời gian một tiếng trước, chẳng ai muốn nói gì, và cũng chẳng hề có ý định muốn phá vỡ bầu không khí này một lần nữa. Về Linh, nó hiểu rằng đây là những giây phút cuối cùng nó có thể ở cạnh Hoàng với tư cách là người yêu, nó trân trọng từng phút giây cuối cùng này, sợ rằng khi nó lên tiếng người kia sẽ bỏ nó mà đi mất. Còn về phía đứa con trai "phụ bạc" kia, nó thoáng buồn, và nó cũng tự hỏi Linh có thấy buồn như nó không? Tại sao Linh chỉ ngồi lặng thing mà chẳng hề hỏi han lí do hay những thứ tương tự vậy. Chuyện tình yêu, khi đến với nhau thì chỉ cần yêu thôi là đủ, khi chia cách thì vô vàn lí do nảy sinh, thật giả lẫn lộn. Đương nhiên Hoàng có lí do cho riêng mình để làm vậy, có lẽ sẽ là bí mật theo chân nó đi suốt quãng đường phía trước.
- Khuya rồi, anh về đi, chuẩn bị tuần tới thi giữa kì II đấy, đừng có chép phao như lần trước rồi lại được ngồi uống chè với thầy Hiệu Trưởng – Linh nhỏ nhẹ, ko quên kèm theo một nụ cười gượng gạo.
- Ừ... Ừm. Vậy anh về...
- À... Đường trơn em về cẩn thận.
- Vâng, Hà Nội mà! Anh cứ để nó mưa đi!
Linh ngồi đấy, lặng im cảm nhận từng cơn gió khẽ hôn lên bờ vai trần đang run run theo từng tiếng nấc vì lạnh. Nhưng nó thích thế, quan trọng là nó cảm thấy bình yên ngay lúc này, trước khi về nhà rồi gục mặt vào gối nức nở. Hà Nội đêm cuối xuân.
Xuân Trắng
Nắng sớm len lỏi qua từng khe cửa, "Every day I love you" – bài hát được nó cài làm nhạc chuông trong suốt 16 tháng trời lại vang lên, kèmsau đó là tiếng gọi cửa của mẹ mà nó cứ thường càu nhàu rằng cách xa 1km vẫn còn nhức óc. Linh bật dậy không quên kèm theo một tràng chửi thề trời ơi đất hỡi, dường nhưmọiâm thanh đều trở nên ồn ào và khó chịu khi dám phá bĩnh giấc ngủ bình yên của nó.Thường thì khi vừa mở mắt con bé sẽ vồ ngay lấy cái điện thoại, chờ đợi tin nhắn chào ngày mới của "gà bông" rồi tủm tỉm cười một mình. Nhưng có lẽ không phải hôm nay, và cũng không phải là những ngày sau nữa. Linh tự nhủ rằng phải thôi mong chờ cái điều phù phiếm ấy đi. Mặc dù vậy, dẫu có cố tỏ ra cương quyết đến đâu thì tự sâu trong lòng nóchưa bao giờ thôi mòn mỏi, đã biết bao lần tim nó thắt lại khi tiếng beep có tin nhắn mới ám ảnh ấy vang lên. Cái cảm giác hồi hộp như đứa trẻ con mở hộp quà vào ngày sinh nhật làm mọi thứ xung quanh trở nên mờ nhạt.Rồi nó hụt hẫng, lắc đầungao ngán khi biết đấy không phải là điều mà nó đã mong đợi. Mặt nó căng lên đầy thất vọng giống hệt như vừa bị đứa em giành ăn mất miếng đùi gà ngay trên mâm cỗ.
Cất một tiếng thở dài uể oải chào ngày mới, nó lặng lẽ tự ngắm mình trong bộquần áo đồng phụccùng với một nụ cười nhạt toẹt. Thật sự mà nói, khi đứng giữa đám bạn toàn "trai tài gái sắc" thì có lẽ chẳng ai thèm để ý đến một con bé mét sáu đầu xù, ba vòng "chung thủy" trước sau như một cùng với điệu cười "chào tạm biệt ánh bình minh" đã trở thành thương hiệu. Nhưng khi tiếp xúc quen rồi, người ta sẽ ngộ ra rằngLinh sở hữu riêng cho mình một nét duyên "hiếm có khó... hiểu", khiến cho con bé hoa khôi của khối cũng lắm lần nổi cơn ghen tị vì bị nó thu hút hết "Fan ham mộ".
Hai "cửa sổ tâm hồn" của Linhtrở nên sưng húp vì khóc suốt mấy đêm, quầng mắt cũng thâm lên vì thiếu ngủ, sắc mặt thì ảm đạm vô hồn hệt như mấy cành củi khô mất rễ. Thầm nghĩ chắc nó sẽ đi cắt tóc – cái việc mà hầu hết mọi đứa con gái đều nghĩ đến sau khi trải qua một mối tình không trọn vẹn. Đã hai tuần kể từ lần cuối nó nói chuyện với "hắn", những tấm ảnh "chu mỏ" nhí nhố từng chụp chung, và cả những bức thư tay đầy ắp màu hường nữa, tất cả đều quá lung linh mà cũng thật ảm đạm. Buồn là khi một người đã từng mang đến cho bạn những kỉ niệm đẹp nhất giờ đây lại trở thành một phần của kí ức.Yêu và quên có cùng một cảm giác, đó là thương nhớ không nguôi. Chỉ khác chăng là khi yêu ta ôm người yêu thương trong nỗi nhớ, còn khi quên thì ta lại ôm trái tim đau thương trong nỗi nhớ lặng thầm.
Đang mơ màng với mớ cảm xúc lộn xộn ngoằn ngoèo như mì tôm thì đầu nó chợt nhiên đau nhói:
- Ái ui!
- Mày có đi học không thì biểu hử? – "Nhất Phẩm Phu Nhân" cất tiếng giận giữ.
- Đau mẹ! Chỉ rình cơ hội mà cốc đầu con cái thôi! Blè, tối không thèm ăn cơm với mẹ nữa!
Nói rồi nó phóng thật nhanh ra cửa với cái vẻ nhí nhố không khác gì một đứa con nít. Người ta bảo Linh rất giống mẹ, từ diện mạo tới tính cách. Chính nó cũng từng thẳng thắn tuyên bố với mọi người rằng việc làm một người "phụ nữ áo dài" đúng theo chuẩn mực có lẽ còn khó hơn kiếm điểm 10 môn Lịch Sử.
Bắt đầu đạp những bước đầu tiên đầy khó khăn trên chiếc Stardust huyền thoại gắn bó từ lớp 8, Linh thấy nhớ lắm. Cũng đã là một khoảng thời gian dài nó quen được núp mình dựa vào lưng Hoàng, được vòng tay ôm lấy bộ mỡ bụng "6 ngấn" rồi ba lăng nhăng đủ thứ chuyện trên trời giới đất. Nhiều khi nghĩ cũng thương, "hắn" vừa phải đạp xe vừa bị một "con heo" 50kg tựa lên kể ra cũng tội, nhưng màthôi cũng kệ, đơn giản là như vậy làm nó cảm thấy an toàn và ấm áp, khiến nó biết rằng luôn có người che chở và bảo vệ nó, rằng chúng nó đangyêu. Biết bao nhiêu bài hát được Linh và Hoàngcover luyên thuyêntheo cái kiểu chả giống ai khi đi trên đường, từ những bản rock and roll sôi động rồi đến cả những âm hưởng ballad nhẹ nhàng. Ở cái tuổi hồn nhiên vô tư,chúng nó cứ thỏa thích nô đùa mà chẳng hề quan tâm đến mọi thứ xung quanh, rằng chúng nó đang đi trên đường chứ ko phải ở nhà, mặc cho những ánh mắt hiếu kỳ dõi theo rồi bật cười thốt lên: " Ôi tình yêu tuổi trẻ!". Và cứ thế, nó thả lòng mình trầm ngâm theonhững giai điệu để rồi thay vì đạp xe đến trường thì nó lại vô thức quành sang một cung đường khác - Hôm nay nó không muốn đi học...
Đường Thanh Niên sáng sớm mang lại cho con người ta một cảm giác khoan khoái đầy dễ chịu. Thực ra cũng đã 8 giờ sáng hơn, nhưng với một con bé suốt hai tuần nay chỉ biết bình mình là lúc mặt trời đã rạng rỡ trên đỉnh đầu thì quả là một sự khác biệt to nhớn.Nắng sớm dịu nhẹ và ấm áp sau những ngày mưa ảm đạm, cố chen mình len lỏi qua từng kẽ lárồi nhẹ nhàng in xuống nền đất tạo thành những chùm hoa nắng vàng lợt, nhẹ nhàng vui tươi mà lại nồng nàn ấm áp.Một nhành hoa ban nhẹ rơi đậu lại nơi cánh mũi, lòng nó chợt trùng xuống, cũng mới đây thôi đã có người hẹn nó, gieo rắc cho nó hi vọng về một buổi hoàng hôn lãng mạn như phim dưới hàng ban trắng. Nhưng người đã vội vàng, để đến khi tháng Ba về mang theo những chùm ban trắng rộ một góc trời thì chỉ còn lại một sắc màu của trống rỗng và hư vô.
Rồi mưa đến, bất chợt và ồn ã xua tan đi những tia nắng đầu ngày như muốn trêu ngươi người qua đường. Nó ghét mưa, vì mưa chỉ toàn nước. Mưa làm vấy bẩn quần áo nó, làm bết đi mái tóc xõa ngang vai cổ điển đầy thu hút mà nó chắc chắn là vừa mới gộitối hôm kia, làm cho cái áo phông Mickey Minnie nó yêu thích bị giam cầm trên dây phơi cả tuần liền, và hơn cả là mưa đến làm nỗi nhớ dâng cao. Hoàng đã đến vào một ngày mưa, mát lạnh và xoa dịu tâm hồn của cái tuổi dậy thì hãy còn bồng bột và nóng nảy. Tất cả vẫn vẹn nguyên chỉ mới như ngày hôm qua...
........
- Này nghe nói nè. Tôi không thích cậu và cậu cũng không thích tôi, nhưng đây là công việc nhóm nên làm ơn dẹp cái bộ mặt khó chịu ấy đi rồi trật tự hộ với!
- Nếu không thì?
- Thì... thì tiền công lần này sẽ bị trừ đi vì làm việc chả đâu vào đâu chứ cậu thích thế nào? Chả hiểu sao ban biên tập lại gợi ý ghép nhóm tôi với cậu được, rõ là như...
- Như?
Nói chuyện với cái đứa ngang như cua lại còn tỏ vẻ bất cần quan tâm làm nó bực mình. Linh cố gắng chịu đựng cũng chỉ vì cái đầm tím mà hôm qua nó vô tình tăm tia được trên phố. Công việc part-time viết truyện cho nhà xuất bản ngốn gần hết thời gian rảnh của nó, giờ đây lại còn phải làm chung với một đứa vẽ minh họa dẩm dở ương ương thật đúng là thảm họa. Nhưng thật sự mà nói, mấy hình ngộ nghĩnh đáng yêu tên đó vẽ ra cũng khá thích mắt, đơn giản không cầu kì mà lại mang cho người xem một cảm xúc thân thương rất dễ cảm nhận.
- Này, sao cậu lại chọn việc viết sách để làm thêm thế? Ngốn thời gian thấy mẹ luôn.
- Đơn giản là tôi được viết thật nhiều, thứ mà chẳng thể làm được trong lớp học. Mà chẳng phải cái công việc vẽ minh họa cũng vậy à?
- Ừ thì... Sao nhỉ? "Mĩ thuật ơi sao mày lại tuyệt vời đến thế!?"
Tự nhiên trong khoảnh khắc ấy, Linh cảm thấy "quý" cái tên mặt cau có ấy lạ thường, có lẽ bởi vì
Lại một ngày hè nóng nực, Linh và Hoàng rủ nhau trốn vào một quán café ven hồ để tránh nắng. Công việc thì bề bộn mà ý tưởng thì chẳng đâu vào đâu, cái thời tiết tháng Năm sao mà nghiệt ngã thế, cái nắng oi ả như muốn thiêu rụi mọi ý tưởng chúng nó nghĩ ra. Buông bút xuống kèm theo một tiếng thở dài ngao ngán
"Có những người cảm mến nhau vì ánh mắt, yêu thương nhau vì nụ cười, nhưng xa rời nhau... không vì lí do gì cả".
......
Gió xuân dịu dàng trong những ngày tháng Ba, ẩm ướt kèm chút se lạnh như nụ hôn gượng gạo của một đứa con gái lắm chuyệnhãy còn đang giận dỗi.Phố vẫn ngập trong cái sướt mướt của chiều tàn, những hang cây đang rung lên trong gió, Hà Nội có một vẻ rất riêng không bao giờ lẫn được.
Trịnh Ca lặng lẽ chìm dần vào sương đêm – nghe nhạc - mưa. Nó ghét mưa: "Vì mưa chỉ toàn nước!" .Nhưng nó lại muốn đắm mình
Nếu người ta từng ví von Hà Nội dưới nắng là một bản nhạc Jazz đầy ngẫu hứng, thì với Linh, có lẽ khi Hà Nội bắt đầu đổ mưa cũng là lúc thành phố nơi nó sinh ra tự cất lên một bản tình ca chậm rãi, nhẹ nhàng mà dễ đi vào lòng người. Một khi con người ta đã mở lòng mình cùng khúc hát sẽ đê mê chìm đắm mà không dứt ra được.
Thậm chí dù có quyết tâm ra sao, rồi cũng chỉ như một họa sĩ đang cố gắng tẩy đi một bức tranh hãy còn đang dang dở, người ngoài nhìn vào thì trông có vẻ đang cố gắng
Hà Nội mà! Vậy cứ để nó mưa đi!
Tháng Ba Hà Nội mang trong mình một nỗi niềm man mác xa xăm khó ai lí giải nổi. Thành phố mờ ảo chìm trong sương trắng, người ta cũng chẳng còn lạ lẫm gì với hình ảnh của một Thủ Đô như thế. Đường Phan Đình Phùng hãy còn phảng phất cái se lạnh của những cơn mưa bụi dai dẳng. Nếu muốn tìm ở Hà Nội một màu xanh bất tử, nơi mà cây cỏ vẫn hiên ngang vững chãi với sự nghiệt ngã của thời gian, nơi sức sống ko bao giờ cạn kiệt, chẳng đâu làm bạn cảm thấy thỏa mãn như chính con đường này. Một cơn gió tình cờ thoảng qua mang theo cái lạnh ẩm sương đêm, cành cây khẽ lay động, lá rơi. Ngẩn ngơ trong cái lãng mạn chợt đến, Hoàng cứ ngỡ mình là nhân vật nam chính trong một bộ phim truyền hình Hàn Quốc. Nó liên tưởng đến những hình ảnh sến sẩm thường xuất hiện trên Tivi: Một cặp tình nhân buông chiếc ô màu hồng nhạt, mặc cho gió giật văng đi, họ ôm lấy nhau bằng tất cả sự tin tưởng, rồi đặt lên môi nhau một tình yêu chân thành và thuần khiết nhất...
Từ xa. Người ta nhìn thấy một đứa con trai buông mình ngồi bệt xuống gốc cây, phả khói thuốc trộn lẫn vào làn sương mờ ảo. Một lúc lâu sau, nó vẫn ngồi đó, để mặc cho Hà Nội vẫn cứ mưa.
Có những khoảnh khắc đã qua - mà cho dù bạn có dùng hết phần còn lại của cuộc đời cũng không thể tìm lại cảm xúc vui buồn của những năm tháng ấy...
"Có những người cảm mến nhau vì ánh mắt, yêu thương nhau vì nụ cười, nhưng xa rời nhau... không vì lí do gì cả"
Có một thứ tình cảm...đau đớn nhất nhưng cũng vĩ đại nhất đó là tình yêu đơn phương. Còn gì đau hơn tình yêu không đươc đáp trả, cho đi nhưng người ta chẳng muốn nhận... Chẳng biết làm gì hết chỉ biết lặng lẽ đứng nhìn cuộc sống của người ta từ một nơi rất xa - bởi biết rằng mình không thể bước vào cuộc sống đó...
Trái tim người con gái cũng như một cánh đồng, Sâu thẳm và mênh mông...
Yêu và quên có cùng một cảm giác, đó là thương nhớ không nguôi. Chỉ khác chăng là khi yêu ta ôm người yêu thương trong nổi nhớ, còn khi quên thì ta lại ôm trái tim đau thương trong nổi nhớ vô bờ.
Đọc stt của đứa mình thích, rồi lại hoang tưởng nó viết về mình
Hà Nội với những cơn mưa dai dẳng, chẳng ai biết được rằng khi nào nó mới chịu nguôi. Vậy thì cứ để nó mưa đi!
Người ta sẽ luôn nuối tiếc một việc, khi lúc đó bản thân đã ko cố gắng hết khả năng, trong tình yêu lại càng như thế.
Tự dung, tất cả mọi chuyện trôi qua, dịu dàng như cơn gió, quan trọng là giờ chúng nó ở đây, cạnh nhau – những ngày như thế không nhiều.
Từ chân trời, ánh sang ấm áp lóe lên. Mặt trời lại dịu dàng sau những ngày mưa lạ kì.
Tình yêu đơn phương như một bản giao hưởng không mùa, nó lặng lẹ âm thầm và ngân nga mãi mãi. Càng lắng nghe càng thấy cảm động thật nhiều. Mở mắt ra, nó nhớ...
Hoàng ngắm nhìn những cành phượng lả tả rơi xuống vai: "Nhanh quá, lại sắp đến mùa thi rồi."
Chuyện kể rằng lá rất yêu cây
Nên mỗi ngày đều thì thầm nhung nhớ
Kể cho cây nghe chuyện buồn vui muôn thuở
Hát cho cây nghe khúc hát yêu thương
Vì yêu cây nên chẳng muốn rời cây
Dù ngoài kia mặt trời đang tỏa nắng
Bướm tung tăng vờn cùng làn mây trắng
Chim hòa ca ríu rít bên hoa
Rồi một ngày lá cũng rời xa cây
Vì gió kia mang theo lời hẹn ước
Lá theo gió bay về nơi mong ước
Phương trời xa không có ưu phiền
Lá đi rồi còn lại một mình cây
Cây đứng khóc bơ vơ trong tiếc nhớ
Lá đâu biết cây vẫn dành cho lá
Một tình yêu không thể nói bằng lời